Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Bí tích Hòa Giải - Giáo lý ĐTC Phanxicô


Bài giáo lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô

về Bí Tích Hòa Giải


Một bí tích chữa lành (toàn văn)

Rôma – 19/02/2014 (Zenit.org)


Bí tích Hòa Giải là một bí tích chữa lành, Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích trong bài giáo lý về phép bí tích này, trước 20.000 khách hành hương trên quảng trường Thánh Phêrô.
Ngài mời gọi không nên e ngại cảm tưởng xấu hổ khi phải thú nhận tội lỗi của mình - ai không biết xấu hổ là người "vô sỉ" – và hãy gieo mình vào đôi vòng tay của Cha đầy lòng thương xót.
Rồi Đức Thánh Cha đã hỏi: anh chị em xưng tội lần chót là khi nào vậy? "Và nếu đã lâu rồi, thì bạn đừng mất thêm một ngày nào nữa, bạn hay đi đi, và vị linh mục sẽ rất khoan dung. Chính là Chúa Giêsu đang ở đó, và Chúa Giêsu là vị linh mục tốt lành nhất trong các linh mục, Chúa Giêsu sẽ đón tiếp bạn, đón tiếp bạn với rất nhiều tình thương. Bạn hãy can đảm lên và hãy đi xưng tội!"
Dưới đây là bản dịch toàn văn bài giáo lý của Đức Thánh Cha bằng tiếng Ý, ngày thứ Tư 19/02/2014, trên quảng trường Thánh Phêrô.

Bài giáo lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô về Bí Tích Hòa Giải
Thân chào quý anh chị em!
Qua các bí tích khai tâm Kitô giáo, bí tích Rửa Tội, bí tích Thêm Sức và bí tích Thánh Thể, con người lãnh nhận sự sống mới trong Đức Kitô. Bây giờ, tất cả chúng ta đều biết, chúng ta mang sự sống này "trong những cái bình bằng đất sét" (2 Cr 4, 7), chúng ta còn bị cám dỗ, còn bị đau khổ, còn bị chết, và bởi vì tội lỗi, chúng ta còn có thể mất đi cả sự sống mới này nữa. Vì thế Chúa Giêsu đã muốn rằng Giáo Hội tiếp tục sự nghiệp cứu rỗi của Ngài đối với những thành viên của mình, đặc biệt nhờ vào bí tích Hòa Giải và bí tích Xức Dầu bệnh nhân, vốn có thể hợp lại dưới tên gọi "các bí tích chữa lành". Bí tích hòa giải là một bí tích chữa lành. Khi tôi đi xưng tội, chính là để được chữa lành, để chữa lành linh hồn tôi, chữa lành trái tim tôi và những gì tôi đã làm mà không tốt. Hình ảnh Thánh Kinh biểu lộ rõ ràng nhất những điều này, trong mối quan hệ sâu sắc, là đoạn nói về sự tha thứ và chữa lành người bị liệt, khi Chúa tỏ ra là thầy thuốc vừa cho phần hồn vừa cho phần xác (x. Mc 2, 1-12; Mt 9, 1-8; Lc 5, 17-26).
1. Bí tích sám hối và hòa giải trực tiếp tuôn ra từ mầu nhiệm vượt qua. Quả vậy, ngay buổi tối hôm lễ Vượt Qua, Chúa đã hiện ra với các môn đệ, đang nhốt mình trong phòng tiệc ly, và, sau khi ngỏ lời chào "Bình an cho anh em", Ngài đã thổi hơi trên họ và phán: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần, anh em tha tội cho ai thì người ấy được tha" Ga 20, 21-23). Đoạn này mặc khải cho chúng ta động lực sâu xa chứa đựng trong bí tích này. Trước hết, sự kiện tha thứ tội lỗi chúng ta không phải chuyện gì chúng ta có thể cho nhau. Tôi không thể nói: tôi tự tha thứ tội lỗi của tôi. Sự tha thứ là điều phải cầu xin, phải cầu xin từ ai khác và trong khi Xưng Tội, chúng ta cầu xin Chúa Giêsu sự tha thứ của Ngài. Sự tha thứ không phải kết quả của những nỗ lực từ chúng ta, đó là một tặng phẩm, một ơn phúc của Chúa Thánh Thần, là Đấng làm tràn đầy chúng ta trong một cuộc tắm gội tái sinh của lòng thương xót và ân điển đang tuôn chảy không ngừng từ trái tim mở rộng của Đức Kitô bị đóng đinh và đã sống lại.
Thứ đến, Ngài nhắc nhở chúng ta rằng chỉ chính khi chúng ta tự để được hòa giải trong Chúa Giêsu với Cha và với anh em chúng ta, thì chúng ta mới có thể thật sự được bình an. Và điều đó, tất cả chúng ta đểu cảm nhận trong lòng khi chúng ta đi xưng tội, với một gánh nặng trong tâm hồn, một chút buồn rầu; và khi chúng ta nhận được sự tha thứ của Chúa Giêsu, chúng ta được bình an, với sự bình an trong tâm hồn đẹp đẽ biết bao này và chỉ có Chúa Giêsu có thể ban cho, chỉ một mình Ngài.

2. Với thời gian, việc cử hành bí tích này đã chuyển từ hình thức công khai - bởi vì lúc đầu, việc này tiến hành công khai – sang hình thức cá nhân và riêng tư, của việc xưng tội. Điều này không làm mất đi khuôn mẫu Giáo Hội, vốn là bối cảnh cốt yếu. Quả vậy, chính cộng đoàn Kitô giáo là nơi chốn mà Chúa Thánh Thần hiện diện, Ngài đổi mới lòng người trong tình yêu Thiên Chúa và làm cho tất cả anh em chúng ta trở thành một trong Đức Kitô Giêsu. Đó là lý do tại sao không thể cầu xin Chúa tha thứ trong lòng, trong trí mình được, mà cần phải khiêm nhường và tin tưởng xưng tội mình ra với một linh mục của Giáo Hội.
Trong việc cử hành bí tích này, linh mục không chỉ đại diện cho Thiên Chúa mà còn cho tất cả cộng đoàn, vốn nhận ra sự mỏng giòn của mỗi thành viên của mình, cảm động khi nghe sự thống hối của tội nhân, hòa giải với tội nhân, ban lại cho tôi nhân lòng can đảm và đồng hành với tội nhân trên con đường trở lại cũng như trưởng thành về con người và về Kitô giáo. Người ta có thể nói : tôi chỉ xưng tội với Thiên Chúa. Đúng, bạn có thể thưa với Thiên Chúa "lạy Chúa, xin tha tội cho con" và kể cho Ngài tội lỗi của bạn, nhưng tội lỗi của chúng ta cũng là những tội đối với anh em chúng ta, đối với Giáo Hội nữa. Chính vì thế mà cần phải xin sự tha thứ từ nơi Giáo Hội, từ nơi anh em chúng ta, trong thân xác của vị linh mục. "Nhưng, 'tâu Đức Thánh Cha, con xấu hổ…". Sự xấu hổ là tốt, có lành mạnh mới cảm thấy xấu hổ, bởi vì biết xấu hổ là bổ ích. Trong xứ của tôi, khi ai đó không biết xấu hổ, người ta nói hắn là "vô sỉ". Nhưng sự xấu hổ cũng làm ích lợi cho chúng ta, bởi vì nó khiến chúng ta trở nên khiêm nhường hơn và vị linh mục nhận lời thú tội này với tình yêu thương và nhân lành và ngài tha tội nhân danh Thiên Chúa.
Cũng từ một quan điểm con người, để làm cho mình nhẹ nhõm, thật là có ích khi kể được với người anh em của mình, với vị linh mục những điều đang đè nặng trĩu trong lòng mình. Và người ta cảm thấy thố lộ cùng Thiên Chúa, trong lòng Giáo Hội, bên cạnh anh em chúng ta. Anh chị em đừng sợ đi xưng tội! Khi xếp hàng để xưng tội, người ta cảm thấy tất cả điều này, kể cả sự xấu hổ, nhưng sau đó, khi xưng tội xong, người ta ra về thơi thới tự do, lớn hơn, đẹp hơn, được thứ tha, trong trắng hơn và hạnh phúc hơn. Chính đó là cái đẹp trong xưng tội! Tôi muốn hỏi anh chị em – nhưng đừng trả lời lớn tiếng, mỗi người trả lời trong lòng mình thôi - bạn đi xưng tội lúc nào vậy? Bạn xưng tội lần chót là khi nào vậy? Xin mỗi người suy nghĩ… Cách đây 2 ngày, hai tuần, hai năm, hai mươi năm, bốn mươi năm? Xin mỗi người tính sổ, nhưng mong mỗi người hãy tự nhủ: mình xưng tội lần chót là bao giờ kìa? Và nếu là lâu rồi, bạn đừng mất thêm một ngày nữa, bạn hãy đi đi, vị linh mục sẽ nhân lành. Chính Chúa Giêsu đang ở đó, và Chúa Giêsu là vị linh mục tuyệt vời nhất, Chúa Giêsu tiếp đón bạn, đón bạn với rất nhiều yêu thương. Bạn hãy can đảm và hãy đi xưng tội!
Các bạn thân mến, cử hành bí tích hòa giải có nghĩa là được bao bọc trong một vòng tay ấm áp: đó là vòng tay của lòng thương xót vô biên của Cha. Chúng ta hãy nhớ lại dụ ngôn rất đẹp của đứa con bỏ nhà ra đi với tiền của gia tài; anh ta đã tiêu phí tất cả tiền bạc, và khi anh ta chẳng còn gì, anh ta đã quyết định trở về nhà, không phải như một người con nhưng như một kẻ tôi tớ. Anh ta đã mang nặng một tội lớn trong lòng và anh ta đã xấu hổ biết chừng nào. Sự bất ngờ là khi anh ta mới mở miệng để xin lỗi, thì cha anh đã không để anh nói, ông đã ôm lấy anh ta trong vòng tay mình, đã hôn anh ta và tổ chức tiệc ăn mừng. Nhưng tôi, tôi nói với các anh chị em: mỗi lần chúng ta đi xưng tội, Thiên Chúa ôm chúng ta trong vòng tay Ngài, Thiên Chúa mở tiệc ăn mừng! Chúng ta hãy tiến bước trên con đường này! Xin Chúa ban phép lành cho anh chị em!

Bản dịch tiếng Pháp : Hélène Ginabat (Zenit)
Bản dịch tiếng Việt : Mạc Khải (GHXHCG)
(19 février 2014) © Innovative Media Inc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét