HẠT GIỐNG THỐI ĐI SAU 20 NĂM
Với nhiệm vụ mới trong công tác tiếp cận
khu vực Bàu Voi, Vit cùng với Ti vừa phấn khởi nhưng cũng lo lắng ‘không biết họ
có đón tiếp mình không?’ Vì ngã đường này ít chòi và nghịch tuyến nên anh em thường
bỏ qua. Hôm nay Ti bận Giáo lý dự tòng, một mình Vit với chiếc xe máy cà tàng
cùng với cái giỏ trong đó có cuốn Tin Mừng là vật bất ly thân, một cuốn sổ tay
và vài viên kẹo mút dễ làm thân với các em nhỏ.
Qua
hai nhà vắng người, Vit cảm thấy bi quan ‘thảo nào không anh em nào muốn vào
con đường này’. Có lẽ thiếu ơn Chúa Thánh Thần, Vit nghĩ “xin Chúa Thánh Thần
tiếp sức mạnh cho con..” chòi thứ ba ‘không có ai chắc con ra luôn quá !’. Chúa
Thánh Thần mách bảo “hãy xin thì sẽ được, hãy cầu sẽ thấy, hãy gõ thì sẽ mở cho” (Lc
11,9-10).
-
Có ai ở nhà không? Vit la lớn át tiếng chó gào thét.
-
Xin chào chú! Mời Chú Vit vào nhà con uống nước! Anh thanh niên tươi cười chào khách.
-
Ủa! Làm sao gặp nhau lần đầu mà
con biết chú? Vit sửng sốt.
-
Chú cứ vào đi con kể chuyện cho
chú nghe! Anh thanh niên ân cần mời Vit
vào nhà.
Nói
là nhà chứ đó chỉ là căn chòi ọp ẹp, siêu vẹo, thấp lè tè và tối thui như lúc
chiều tà mặc dù mới có 10 giờ sáng.
-
Chào gia đình, chào em bé nhé! Vit cười vui vẻ với gia đình anh ta.
Anh thanh niên rót ly nước mời, ngồi trên
khúc gỗ chênh vênh tạm coi là ghế, Vit cầm ly nước trên tay rảo mắt sơ qua căn
chòi; một em bé hai tuổi chẳng biết gì chỉ ôm rịt lấy mẹ, còn hai vợ chồng trẻ
vẻ mặt tươi cười đón vị khách lạ mà quen như chú bác mình gặp thường ngày. Những
con người lạc quan này hầu như đang quên hẳn cái khó khăn về kinh tế đeo đẳng
gia đình mấy năm nay.
-
Nào con kể đi, chú đang sốt ruột
muốn nghe đây! Vit giục.
-
Cha mẹ con nhắc chú hoài chú ơi! Vẫn giọng vui vẻ anh thanh niên nói.
Anh
thanh niên mới nói “con là Hận đây chú không nhớ sao?” Vit đã như bật khóc vì
nhận ra và hồi tưởng được cả một gia đình di dân gốc Trà Vinh mà đúng 20 năm
trước Vit đã tiếp xúc vỏn vẹn 4 tháng trời.