SỨ
ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ
NHÂN NGÀY THẾ
GIỚI CẦU NGUYỆN CHO ƠN GỌI THÁNH HIẾN
NGÀY 17 THÁNG 04
NĂM 2016
Anh chị em thân mến,
Tôi đang rất hi vọng trong
suốt Năm Thánh Ngoại thường Lòng Thương Xót này, tất cả những ai đã chịu Phép
Rửa đều trải nghiệm được niềm vui thuộc về Giáo Hội và tái khám phá ơn gọi Kitô
hữu, là ơn gọi được sinh ra trong Dân Chúa, và đây là ân ban của lòng thương
xót. Giáo hội là nhà của lòng thương xót và là “mảnh đất” để ơn gọi đâm rễ, phát triển
và trổ sinh hoa trái.
Vì lý do này, nhân dịp 53
năm, ngày Thế Giới Cầu
Nguyện Cho Ơn Gọi, tôi mời gọi tất cả các tín hữu suy ngẫm về cộng
đoàn tông đồ, và cám ơn vai trò của cộng đoàn này trong hành trình ơn gọi của
mỗi người. Trong Ân Xá của Năm thánh Ngoại thường Lòng Thương Xót, tôi tưởng
nhớ lại lời của Thánh Beda Khả kính, mô tả ơn gọi của thánh Matthêu: “Miserando atque eligendo” [Xót
thương và kêu gọi]. Hành động đầy lòng thương xót của Thiên Chúa
tha thứ tội lỗi chúng ta và dẫn chúng ta bước vào đời sống mới hình thành trong
lời mời gọi làm môn đệ và thực thi sứ vụ. Mỗi ơn gọi trong Giáo hội bắt nguồn
từ khóe nhìn đầy thương xót của Chúa Giêsu. Đối thoại và ơn gọi là hai mặt của
cùng vấn đề, và tiếp tục duy trì sự hiệp thông trong suốt đời sống tông đồ.
Trong Tông huấn Loan Báo
Tin Mừng, chân phúc Phaolô VI mô tả những bước khác nhau trong việc Phúc Âm
hóa. Một trong những bước này là thuộc về cộng đoàn Kitô hữu, là cộng đoàn mà
chúng ta nhận được nhân chứng đức tin đầu tiên và công bố lòng thương xót của
Thiên Chúa.[1] Áp dụng
vào cộng đoàn Kitô hữu mang đến sự phong phú trong đời sống Giáo hội, đặc biệt
là các bí tích. Thực vậy, Hội Thánh không chỉ là một nơi chúng ta tin, nhưng
còn là một đối tượng của đức tin, vì lý do này mà chúng ta tuyên xưng trong
Kinh Tin Kính: “Tôi
tin Hội Thánh”.
Lời mời gọi của Thiên Chúa đến với chúng ta qua
các phương tiện của hòa giải là cộng đoàn. Thiên Chúa mời gọi chúng ta trở nên
chi thể của Hội Thánh, và sau khi chúng ta đạt đến độ trưởng thành nhất định,
Ngài ban cho chúng ta một ơn gọi đặc biệt. Hành trình ơn gọi được thực hiện
cùng với các anh chị em, những người mà Chúa lôi kéo đến với chúng ta: Đó là
cùng một ơn kêu gọi. Sự năng động của Giáo Hội trong lời kêu gọi là liều thuốc
giải cho sự vô cảm và chủ nghĩa cá nhân. Nó thiết lập sự hiệp thông trong đó sự
vô cảm bị tình yêu thương đánh bại, bởi vì nó đòi hỏi chúng ta vượt qua khỏi bản
thân và đặt cuộc sống chúng ta vào kế hoạch của Thiên Chúa, ôm lấy hoàn cảnh lịch
sử của dân thánh Người.
Trong ngày đặc biệt cầu
nguyện cho ơn gọi này, tôi khẩn thiết tất cả các tín hữu đảm nhận trách nhiệm
quan tâm và biện phân ơn gọi. Khi các tông đồ tìm kiếm người thay thế cho Giuda
Iscariot, Thánh Phêrô đưa ra 120 anh em (x.
Cv 1:15) để chọn ra 7 phó tế, một nhóm các môn đệ được tập
hợp (x. 6:2).
Thánh Phaolô đưa cho Titô tiêu chí cho việc chọn lựa tông đồ (x. Tt 1:5-9). Ngày nay
vẫn vậy, cộng đồng Kitô hữu luôn hiện diện trong việc biện phân ơn gọi, trong
việc đào tạo và sự bền đỗ của các ơn gọi.[2]

