ANRÊ - VỊ
TÔNG ĐỒ GIÀU TÌNH BẠN
(Ga
1, 41 – 42)
Ông đang lắng nghe Gioan Tẩy Giả. Ông là một trong những
người đã đến để nghe vị tiên tri man dã này. Ông nghe rõ Gioan đang nói, tay
chỉ về phía Giê-su: "Đây Chiên Thiên Chúa..." (Ga 1,29–36).
Tò mò và kích thích, ông theo Giêsu. Đức Giêsu thấy ông
theo bèn hỏi ông muốn gì. Anrê và bạn ông thưa rằng họ muốn tiếp chuyện với
Người. Chắc hẳn không chỉ là một buổi nói chuyện bình thường vì họ còn nhớ rõ
thời giờ: "Lúc đó khoảng giờ thứ mười" (Ga 1,39)... Một giờ đầy ý
nghĩa đối với Anrê, giờ của quyết định, giờ của cơ hội, giờ thay đổi cả cuộc
đời ông.
Ông ra về với một niềm xác tín: "Giêsu là Chiên
Thiên Chúa", Giêsu là Đấng Mêsia, Đấng được Thiên Chúa sai đến mà bao thế
hệ hằng mong đợi.
Bấy giờ Anrê chỉ còn nghĩ đến một người: đó là em trai
mình, Simon Phêrô. Ông bắt buộc phải nghĩ đến Phêrô. Ông đã sống dưới bóng của
chính người em ruột mình từ tấm bé: luôn luôn là Phêrô thế này, Phêrô thế nọ.
Lúc nào cũng Phêrô. Phêrô là trung tâm điểm. Phêrô là vì sao sáng. Phêrô là kẻ
đứng đầu. Anrê biết rằng Phêrô có những khả năng mà mình không có. Dù sao thì
cậu em Phêrô cũng phải gặp Chúa Giêsu: "Trước hết, ông đến gặp em
mình" (Ga 1,41).
Anrê là môn đệ đầu tiên theo Chúa Giêsu nhưng lại không
hề được ghi đầu trong bất cứ danh sách Tông Đồ nào. Luôn luôn là Phêrô đứng
đầu, rồi mới đến Anrê. Trong Tin Mừng Máccô và Tông Đồ Công Vụ, tên ông ghi đến
hạng thứ tư.
Có lẽ suốt đời mọi việc đều xảy ra như thế.
Ở trường, Phêrô là người trả lời nhanh nhất.
Ngoài sân chơi, Phêrô là quản trò.
Khi giao thiệp, bạn bè vây quanh Phêrô.
Trong công việc chài lưới, Phêrô giải quyết mọi việc.
Phêrô ra lệnh và Anrê trong bóng mờ lủi thủi thi hành.
Khi gặp Anrê, người ta thường hỏi:
"Anh tên là gì? À, nhớ ra rồi, anh là anh của Phêrô".
Đóng vai phụ đâu phải là dễ, nhất là phải đóng suốt đời,
ngày này qua ngày khác,
tuần này qua tuần nọ,
tháng này đến tháng kia,
trong mọi việc, trong mọi lúc, trong mọi nơi.
Sống nấp bóng một người em chói lòa đâu phải dễ!
Và bây giờ, Anrê đã khám phá ra Đức Giêsu Kitô trước:
được một lần ông sẽ đứng đầu,
được một lần ông có dịp nổi.
Ngoài sân chơi, Phêrô là quản trò.
Khi giao thiệp, bạn bè vây quanh Phêrô.
Trong công việc chài lưới, Phêrô giải quyết mọi việc.
Phêrô ra lệnh và Anrê trong bóng mờ lủi thủi thi hành.
Khi gặp Anrê, người ta thường hỏi:
"Anh tên là gì? À, nhớ ra rồi, anh là anh của Phêrô".
Đóng vai phụ đâu phải là dễ, nhất là phải đóng suốt đời,
ngày này qua ngày khác,
tuần này qua tuần nọ,
tháng này đến tháng kia,
trong mọi việc, trong mọi lúc, trong mọi nơi.
Sống nấp bóng một người em chói lòa đâu phải dễ!
Và bây giờ, Anrê đã khám phá ra Đức Giêsu Kitô trước:
được một lần ông sẽ đứng đầu,
được một lần ông có dịp nổi.


