Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

Thánh Anre - 30.11

ANRÊ - VỊ TÔNG ĐỒ GIÀU TÌNH BẠN

(Ga 1, 41 – 42)


Ông đang lắng nghe Gioan Tẩy Giả. Ông là một trong những người đã đến để nghe vị tiên tri man dã này. Ông nghe rõ Gioan đang nói, tay chỉ về phía Giê-su: "Đây Chiên Thiên Chúa..." (Ga 1,29–36).
Tò mò và kích thích, ông theo Giêsu. Đức Giêsu thấy ông theo bèn hỏi ông muốn gì. Anrê và bạn ông thưa rằng họ muốn tiếp chuyện với Người. Chắc hẳn không chỉ là một buổi nói chuyện bình thường vì họ còn nhớ rõ thời giờ: "Lúc đó khoảng giờ thứ mười" (Ga 1,39)... Một giờ đầy ý nghĩa đối với Anrê, giờ của quyết định, giờ của cơ hội, giờ thay đổi cả cuộc đời ông.
Ông ra về với một niềm xác tín: "Giêsu là Chiên Thiên Chúa", Giêsu là Đấng Mêsia, Đấng được Thiên Chúa sai đến mà bao thế hệ hằng mong đợi.
Bấy giờ Anrê chỉ còn nghĩ đến một người: đó là em trai mình, Simon Phêrô. Ông bắt buộc phải nghĩ đến Phêrô. Ông đã sống dưới bóng của chính người em ruột mình từ tấm bé: luôn luôn là Phêrô thế này, Phêrô thế nọ. Lúc nào cũng Phêrô. Phêrô là trung tâm điểm. Phêrô là vì sao sáng. Phêrô là kẻ đứng đầu. Anrê biết rằng Phêrô có những khả năng mà mình không có. Dù sao thì cậu em Phêrô cũng phải gặp Chúa Giêsu: "Trước hết, ông đến gặp em mình" (Ga 1,41).
Anrê là môn đệ đầu tiên theo Chúa Giêsu nhưng lại không hề được ghi đầu trong bất cứ danh sách Tông Đồ nào. Luôn luôn là Phêrô đứng đầu, rồi mới đến Anrê. Trong Tin Mừng Máccô và Tông Đồ Công Vụ, tên ông ghi đến hạng thứ tư.
Có lẽ suốt đời mọi việc đều xảy ra như thế.
Ở trường, Phêrô là người trả lời nhanh nhất.
Ngoài sân chơi, Phêrô là quản trò.
Khi giao thiệp, bạn bè vây quanh Phêrô.

Trong công việc chài lưới, Phêrô giải quyết mọi việc.
Phêrô ra lệnh và Anrê trong bóng mờ lủi thủi thi hành.
Khi gặp Anrê, người ta thường hỏi:
"Anh tên là gì? À, nhớ ra rồi, anh là anh của Phêrô".
Đóng vai phụ đâu phải là dễ, nhất là phải đóng suốt đời,
ngày này qua ngày khác,
tuần này qua tuần nọ,
tháng này đến tháng kia,
trong mọi việc, trong mọi lúc, trong mọi nơi.
Sống nấp bóng một người em chói lòa đâu phải dễ!
Và bây giờ, Anrê đã khám phá ra Đức Giêsu Kitô trước:
được một lần ông sẽ đứng đầu,
được một lần ông có dịp nổi.

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

Sống tinh thần Năm Thánh LTX Chúa

SỐNG VÀ LOAN BÁO LÒNG THƯƠNG XÓT
Giáo Hội bước vào Mùa Vọng, khởi đầu cho năm phụng vụ mới. Đây cũng là thời điểm hướng về Năm Thánh Lòng Thương Xót Chúa.
Thư chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam (17.09.2015) mời gọi chúng ta bước vào Năm Thánh.
Ngày 11.04.2015, áp Chúa Nhật Lòng Thương Xót, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã ban hành Tông sắc: “Dung nhan Lòng Thương Xót Chúa” (Misericodiae Vultus). Năm Thánh được khai mạc từ 08.12.2015, lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và kết thúc vào lễ Chúa Ki-tô Vua 20.11.2016. Các Giáo Hội địa phương cử hành nghi thức mở cửa Năm Thánh vào ngày 13.12.2015 tại nhà thờ chánh tòa.
Mục đích của Năm Thánh là kêu gọi các tín hữu chiêm ngắm dung nhan Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, được tỏ hiện trọn vẹn nơi Đức Giê-su Ki-tô, nhờ đó chúng ta cảm nghiệm được lòng Chúa xót thương và trở nên dấu chỉ cụ thể của Lòng Thương Xót trong cuộc sống. “Hãy có lòng thương xót như Cha của anh em là Đấng hay thương xót.” (Lc 6,36) (Thư chung số 2)
I. TÌM HIỂU NĂM THÁNH
1. Năm Thánh là gì?
Theo truyền thống Do Thái cổ, năm Hồng ân được tổ chức mỗi 50 năm, để khôi phục sự bình đẳng trong tất cả con cái của Israel, tạo cơ hội mới cho các gia đình đã mất tài sản và cả tự do cá nhân nữa.
Ngoài ra, năm Hồng ân còn là lời nhắc nhớ cho những người giàu có rằng sẽ đến thời mà các nô lệ Do Thái của họ lại được bình đẳng với họ và có thể đòi lại quyền lợi của mình.
Truyền thống Công giáo, Năm Thánh được cử hành mỗi 25 năm. Tuy nhiên, khi có sự kiện có tầm quan trọng đặc biệt, Đức Giáo Hoàng có thể công bố mở Năm Thánh đặc biệt. Năm Thánh luôn là cơ hội để đào sâu đức tin và canh tân chứng tá Ki-tô giáo.
2. Năm Thánh Lòng Thương Xót
Ngày 13.03.2015, tại đền thờ Thánh Phê-rô, Đức Thánh Cha đã công bố mở Năm Thánh khi Ngài giảng trong cử hành phụng vụ sám hối bắt đầu “24h cho Chúa”. Sáng kiến này do Hội đồng Tòa Thánh về Tân Phúc Âm hóa đề ra nhằm mời gọi các Giáo Hội địa phương trên toàn thế giới mở cửa nhà thờ trong hai ngày 13-14.03.2015 để các tín hữu đến lãnh nhận bí tích hòa giải và Chầu Mình Thánh Chúa.
Chủ đề “24h cho Chúa” năm nay là “Thiên Chúa giàu Lòng Thương Xót” (Ep 2,4). Việc mở Năm Thánh 2015 đã diễn ra nhân dịp kỉ niệm 50 năm bế mạc Công đồng Vaticano II (1965). Điều này thật ý nghĩa, vì Năm Thánh sẽ thúc đẩy Giáo Hội tiếp tục công trình mà Vaticano II đã khởi sự.
Trong buổi đọc Kinh Truyền Tin đầu tiên khi được bầu làm Giáo Hoàng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói: dung mạo của Thiên Chúa là dung mạo của một người Cha đầy Lòng Thương Xót, đầy nhẫn nại với chúng ta. Người thấu hiểu chúng ta, chờ đợi chúng ta và luôn tha thứ cho chúng ta mà không bao giờ mệt mỏi, nếu chúng ta chạy đến với Người với tâm hồn sám hối… Lòng Thương Xót sẽ biến đổi thế giới. Một chút Lòng Thương Xót thôi cũng làm cho thế giới bớt lạnh lẽo và thêm công chính (Kinh Truyền Tin, 17.03.2015).

Mùa Tỉnh Thức - MV 2015

MÙA VỌNG - MÙA TỈNH THỨC
Phụng vụ Giáo hội đã bước vào năm mới với khởi đầu là Mùa Vọng. Năm phụng vụ được tổ chức như một chu kỳ hàng năm để tưởng niệm những mầu nhiệm cuộc đời Chúa Giêsu Kitô và các ngày lễ của các Thánh. Những mầu nhiệm này đã được hoàn tất trong thời gian của Chúa Giêsu Kitô, nhưng nay vẫn tiếp tục thể hiện trong thời gian của Giáo hội. Năm phụng vụ có cơ cấu như hiện nay là cả một quá trình hình thành và phát triển dọc theo chiều dài lịch sử phụng vụ của Giáo hội.
Mùa Vọng được tổ chức để chuẩn bị đón Chúa Giêsu trong hai lần Người ngự đến. Gồm có hai giai đoạn: Từ Chúa nhật I đến ngày 16/12, các bản văn Kinh thánh dùng trong phụng vụ nói lên sự mong đợi ngày Chúa đến lần thứ hai trong vinh quang. Từ 17/12 đến 24/12, trực tiếp nói đến ngày sinh nhật của Người. Theo tinh thần canh tân phụng vụ hiện nay, mùa Vọng không còn là mùa thống hối nữa mà là mùa hân hoan mong đợi, mặc dầu phẩm phục vẫn là màu tím và không đọc Kinh Vinh danh.
Mùa Vọng là mùa của những lời loan báo: loan báo việc Chúa sinh ra, loan báo thời gian cứu độ, loan báo ngày trở lại của Chúa Giêsu. Vì thế, các bài đọc của mùa này xoay quanh các chủ đề loan báo mời gọi tỉnh thức và hy vọng.
1. Mùa Vọng – Mùa loan báo.
Mùa vọng là mùa của những lời loan báo. Loan báo Chúa Giêsu sinh ra, loan báo thời gian cứu độ, loan báo ngày trở lại của Chúa Kitô. Những lời loan báo này được công bố rõ ràng trong các bài đọc Sách Thánh ngày Chúa Nhật.
Bài đọc 1, trích trong sách Isaia, đó là những lời tiên tri về Đấng Cứu Thế mà đỉnh cao là Chúa nhật IV, loan báo một trinh nữ sẽ sinh hạ tại Bêlem một Hài Nhi thuộc chi tộc Đavit và Ngài sẽ được gọi là Emmanuel.
Bài Phúc Âm: Chúa nhật I mùa vọng nói lên niềm mong đợi ngày Chúa Kitô trở lại với lời nhắn nhủ: Hãy tỉnh thức; Chúa nhật II, III dành cho Gioan tiền Hô với lời mời gọi: Dọn đường cho Chúa; Chúa nhật IV là Chúa nhật Truyền tin cho Đức Mẹ và Thánh Giuse.
Các bài đọc 2 là các bài Thánh thư Phaolô, Giacôbê, Phêrô, đặc biệt làm cho Mùa Vọng trở thành một mùa loan báo việc Chúa Kitô trở lại lần thứ hai.
2. Mùa Vọng – Mùa chờ đợi
Mùa Vọng là mùa mong đợi Chúa đến. Từ ngữ “Chúa đến” thường được hiểu bằng bốn cách:
-          Chúa đến trong lịch sử nhân loại.
-          Chúa đến trong ngày phán xét chung.
-          Chúa đến trong giờ chết của mỗi người.
-          Chúa đến trong ơn thánh hằng ngày.
Chúa đến lần thứ nhất: Chúa đã làm người trong nghèo hèn và đau khổ. Chúa được sinh hạ tại hang đá Belem. Chúa đến thế gian để trao ban Ơn Cứu Độ cho nhân loại. Ngày nay nhân loại đợi chờ và hân hoan kỷ niệm ngày Chúa Giáng Sinh.
Chúa đến lần thứ hai: Chúa Giêsu sẽ đến thế gian lần thứ hai để hoàn tất công cuộc cứu độ, gọi là Tận Thế hoặc Cánh Chung. Lần này Chúa đến trong vinh quang với tư thế là Vua Thẩm phán để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Không ai biết được ngày đó sẽ xẩy ra khi nào. Chỉ biết chờ đợi trong hy vọng.
Chúa đến giữa hai lần: Chúa đến với từng người. Đó là giờ chết. Không ai biết được Chúa gọi mình lúc nào và ở đâu. Không ai có thể chọn cho mình ngày giờ ra đi. Lần giữa này là lần thật quan trọng với từng người.
Chúa đến trong ơn thánh: Hàng ngày Chúa đến với ta trong ơn thánh qua các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể.
Mùa Vọng chính là mùa sốt sắng và hân hoan mong đợi Chúa đến.

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

Nhạc Taize´ - Jesus, remember me!

Jesus, Remember Me


Jesus, remember me when you come into Your Kingdom
Jesus, remember me when you come into Your Kingdom
Giêsu, xin nhớ con với, khi hân hoan trở về Thiên Quốc
Lạy Ngài, đừng quên đoàn con, khi vinh quang trở về bên Cha.

Kinh Truyền Tin với ĐTC Phanxico - Lễ Chúa Kito Vua - 22.11.15

Lô gích của Chúa Giêsu tự khẳng định
trong im lặng nhưng có hiệu quả

Kinh Truyền Tin ngày lễ Chúa Kitô Vua

Rôma – 23/11/2015 (ZENIT.org)


"Lô gích của Tin Mừng (…) tự khẳng định cách im lặng nhưng hữu hiệu với sức mạnh của sự thật", Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích nhân dịp lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ, trước Kinh Truyền Tin trưa ngày Chúa Nhật 22/11/2015.
"Lô gích thế gian dựa trên tham vọng, trên ganh đua, nó đấu tranh bằng vũ khí là sự sợ hãi, sự hăm dọa và sự thao túng lòng người. Lô gích của Tin Mừng, nghĩa là lô gích của Chúa Giêsu, trái lại, được bầy tỏ trong sự khiêm nhường và trong sự miễn phí, tự khẳng định trong im lặng nhưng có hiệu quả với sức mạnh của sự thật", Đức Giáo Hoàng giải thích.
Hàng ngàn người đã phải đối phó với ba trạm kiểm soát lần đầu tiên được thiết lập trước khi vào được quảng trường Thánh Phêrô là lãnh địa của Vatican.
Sau đây là bản dịch đầy đủ, từ tiếng Ý, lời của Đức Giáo Hoàng Phanxicô trước và sau Kinh Truyền Tin từ cửa sổ văn phòng của ngài trông ra quảng trường Thánh Phêrô.
A.B.
Lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô trước Kinh Truyền Tin
Thân chào quý anh chị em!
Trong ngày Chúa Nhật cuối cùng năm phụng vụ, chúng ta mừng lễ Chúa Kitô Vua. Và bài Phúc Âm hôm nay cho chúng ta thấy Chúa Giêsu được điệu ra trước tổng trấn Philatô. Người như vua của một vương quốc, vốn "không thuộc về thế gian này" (Ga 18, 36). Điều này có nghĩa là Đức Kitô là vua của một thế giới khác, và Người là vua một cách khác, tuy vậy, Người cũng là vua của thế giới này. Đây là một sự đối đầu của hai thứ lô gích. Lô gích thế gian dựa trên tham vọng, trên ganh đua, nó đấu tranh bằng vũ khí là sự sợ hãi, sự hăm dọa và sự thao túng lòng người. Lô gích của Tin Mừng, nghĩa là lô gích của Chúa Giêsu, trái lại, được bầy tỏ trong sự khiêm nhường và trong sự miễn phí, tự khẳng định trong im lặng nhưng có hiệu quả với sức mạnh của dự thật. Các vương quốc trên thế giới này dựa trên bá quyền, trên những ganh đua, trên sự áp bức; vương quốc của Đức Kitô là một "vương quốc của công lý, của tình yêu và của hòa bình" (Kinh tiền tụng).
Chúa Giêsu đã biểu lộ ra mình là vua lúc nào? Trong biến cố Thánh Giá! Ai nhìn lên thánh giá Đức Kitô mà không thấy được sự miễn hồi đáp đáng kinh ngạc của tình yêu? Có người trong anh chị em có nói rằng "Thưa Cha, đó là một sự thất bại đấy chứ!". Chính xác là trong cái thất bại của tội lỗi - tội lỗi là một thất bại – trong cái thất bại của tham vọng con người, chính ở đó là sự chiến thắng của Thánh Giá, là sự miễn hồi đáp của tình yêu. Tình yêu được nhìn thấy trong sự thất bại của Thánh Giá, tình yêu đó là nhưng không, mà Chúa Giêsu ban cho chúng ta. Nói đến thế lực và sức mạnh, theo người Kitô hữu, có nghĩa là liên tưởng đến thế lực của Thánh Giá và đến sức mạnh của tình yêu Chúa Giêsu: một tình yêu luôn vững bền và tinh tuyền, cho dù có phải đương đầu với sự từ chối, và xuất hiện như sự hoàn tất của một cuộc đời đã bị hao tổn trong sự tận hiến thân mình cho nhân loại. Trên đồi Can-vê, kẻ qua người lại và thượng tế, kinh sư đều chế diễu Chúa Giêsu, bị đóng đinh vào thập giá, và lên tiếng thách thức Người: "Có giỏi thì xuống khỏi thập giá mà cứu mình đi!" (Mc 15, 30). Nhưng, ngược đời là sự thật của Chúa Giêsu lại chính là sự thật mà những địch thủ của Người đã la hét trước mặt Người với giọng điệu diễu cợt: "Hắn chẳng cứu nổi lấy mình" (c. 31). Nếu Chúa Giêsu xuống khỏi thập giá, thì Người đã sa vào cám dỗ của quỷ vương; trái lại Người không thể tự cứu lấy mình chính là để có thể cứu lấy thiên hạ, chính là vì Người đã ban hiến mạng sống mình cho chúng ta, cho mỗi người trong chúng ta. Nói rằng: "Chúa Giêsu đã ban mạng sống mình cho thế gian", thì cũng đúng, nhưng sẽ đẹp hơn nếu nói rằng: "Chúa Giêsu đã hiến sinh mạng của Người cho tôi". Và ngày hôm nay, trên quảng trường này, mong rằng mỗi người trong chúng ta hãy nói với lòng mình: "Người đã hiến mạng sống Người cho tôi", để có thể cứu độ mọi người chúng ta ra khỏi tội lỗi.