Nếu có "nhiều người nghèo khó trong
tâm hồn hơn",
thì đã có "ít chia rẽ" trong các cộng đoàn
Bài suy ngẫm
của Đức Giáo Hoàng trước Kinh Truyền Tin (toàn văn)
SỐNG TÁM MỐI PHÚC THẬT
Kinh Truyền Tin ngày 29 tháng 01 năm 2017
"Nếu trong các cộng
đoàn của chúng ta, có nhiều người nghèo khó trong tâm hồn hơn, thì đã có ít
chia rẽ, ít tranh chấp và ít đả kích nhau!". Đó là những điều Đức Giáo
Hoàng Phanxicô đã tuyên bố vào giờ Kinh Truyền Tin ngày 29/01/2017 do ngài chủ
tọa trên quảng trường Thánh Phêrô. Ngài đã kêu gọi hãy dành ưu tiên cho "sự
chia sẻ" hơn là "chiếm hữu".
Dẫn nhập giờ kinh kính Đức
Mẹ, Đức Giáo Hoàng đã suy ngẫm về bài Phúc Âm ngày hôm nay, các Mối Phúc Thật
(Mt 5, 1-12a), đặc biệt về mối phúc đầu tiên: "Phúc thay ai có tâm hồn
nghèo khó; vì Nước Trời là của họ" (c. 3). Tâm hồn nghèo khó, ngài giải
thích, là "sự điều độ", là "khả năng nếm trải điều chủ yếu".
Ngài đã tố cáo cái lôgic của
sự "tiêu thụ ham hố": "Càng có, càng muốn có nhiều hơn… Và điều
đó giết chết tâm hồn". Phải ngược lại là "luôn có tâm hồn và hai bàn
tay mở rộng, không đóng lại".
"Kẻ có tâm hồn nghèo
khó, Đức Giáo Hoàng Phanxicô còn nhấn mạnh, là người Kitô hữu không chỉ tính
tới mình, tới những của cải vật chất, không cứng đầu trong quan điểm của mình,
mà trân trọng lắng nghe và sẵn lòng chiều theo quyết định của tha nhân".
Lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô trước Kinh Truyền Tin
Thân
chào Quý Anh Chị Em!
Phụng
vụ Chúa Nhật này làm cho chúng ta suy niệm về những Mối Phúc thật (x. Mt 5,
1-12a), là phần mở đầu của "bài giảng lớn trên núi", bản "đại
hiến chương" (magna charta) của sách Tân Ước. Chúa Giêsu thể hiện thánh ý
Thiên Chúa là dẫn đưa con người đi tới hạnh phúc. Thông điệp này cũng đã hiện
diện trong những lời tiên tri của các ngôn sứ: Thiên Chúa gần gũi người nghèo
và người bị áp bức và giải thoát họ ra khỏi tay những kẻ ngược đãi họ. Nhưng
trong bài giảng huấn, Chúa Giêsu đi theo một con đường riêng: Người bắt đầu
bằng thành ngữ "phúc cho ai", tức là hạnh phúc; Người tiếp theo với
lời chỉ dẫn điều kiện để được hạnh phúc; và Người đã kết luận bằng một lời hứa
hẹn. Lý do để có phúc, tức là có hạnh phúc, không nằm trong điều kiện đòi hỏi –
"ai có tâm hồn nghèo khó", "ai khóc lóc", "ai khát
khao nên người công chính" "ai bị bách hại"… - nhưng trong lời
hứa đi theo, cần đón nhận với đức tin như là ơn phúc của Thiên Chúa. Người ta
xuất phát từ điều kiện khó khăn, để mở ra với ơn phúc của Thiên Chúa và đạt tới
thế giới mới, tới "nước" do Chúa Giêsu loan báo. Đây không phải là
một cơ chế tự động, nhưng là một con đường sống đi theo chân Chúa, trên con
đường ấy thực tế của sự bất ổn và sầu não được nhìn trong một viễn cảnh mới và
trải nghiệm theo sự hoán cải được thực hiện. Người ta sẽ không hạnh phúc nếu
không hoán cải, để xứng đáng tận hưởng và sống ơn phúc của Thiên Chúa.

