Nên
thánh giữa đời
Theo giáo lý Công giáo, các thánh là những người sống tốt lành đạo đức
trong cuộc sống trần gian, và nay, sau khi đã kết thúc hành trình trần thế, họ
đang được hưởng hạnh phúc thiên đàng. Khi sống ở đời này, họ đã kiên trì cộng
tác với ơn Chúa, nỗ lực cố gắng để vượt qua những cám dỗ đời thường và sống
trọn lành, thanh tịnh. Giáo Hội Công giáo tôn những tín hữu này là những đấng
thánh, vì họ phản ánh trung thành sự thánh thiện của Thiên Chúa. Có những vị
thánh đã trung kiên theo Chúa và làm chứng cho Ngài, dù phải đổ máu, như trường
hợp các thánh tử đạo. Các vị thánh theo đúng nghĩa là những vị được tôn phong
và được tôn kính trên các bàn thờ. Cũng có những vị thánh, dù không được Giáo
Hội phong thánh, nhưng trước mặt Chúa, họ tinh tuyền thánh thiện và đang cùng
với triều thần ca ngợi vinh quang của Đấng Tối Cao. Trong số đó, có những người
thân của chúng ta, có những người suốt đời âm thầm gieo hạt công bình bác ái,
có những người chỉ đơn giản chu toàn bổn phận của mình một cách trọn vẹn, có
những người dù nghèo khổ, cơ hàn, bệnh tật, nhưng vẫn vững một niềm cậy trông.
Từ buổi sơ khai của Giáo Hội, những người tin Chúa và gia nhập Đạo được gọi
là “các thánh” hoặc “dân thánh”. Thánh Phaolô, trong các thư giáo huấn của
ngài, đã để lại cho chúng ta những chứng từ này (x. 1Cr 1,2). Họ hiệp thông với
nhau trong kinh nguyện, trong đời sống và trong những nghĩa cử chia sẻ bác ái.
Nhờ lời giảng dạy của các tông đồ, họ say sưa tìm kiếm Đấng quyền năng vô biên
mà họ gọi là Thiên Chúa. Ngài là Đấng ngàn trùng chí thánh, hoặc là Nguồn của
mọi cội nguồn. Đức tin khẳng định với họ, Thiên Chúa là Đấng tạo dựng vũ trụ
muôn loài. Con tim nói với họ, Chúa là Đấng đáng yêu mến và kính tin. Hành
trình đức tin của họ cũng là hành trình tìm kiếm Chúa. Những con tim khao khát
Chúa chẳng bao giờ thỏa mãn, vì càng khám phá ra Chúa, thì lòng ao ước muốn kết
hợp lại càng thâm sâu mãnh liệt hơn. Thánh Augustinô là một ví dụ điển hình.
Ngài đã viết: “Lạy Chúa, Ngài đã dựng nên chúng con để hướng về Ngài, và tâm
hồn chúng con không nghỉ ngơi cho đến khi nghỉ yên trong Ngài”.
